Chương 1: Ta là quốc vương?

- Nguy hiểm!? Bảo vệ quốc vương bệ hạ!

Một tiếng thét kinh hãi giống như gà mái mất trứng vang lên bên tai hắn. Trước mắt hắn bây giờ là một mũi tên hình răng sói cực lớn phát ra thứ ánh sáng lóng lánh kèm theo tiếng xé gió chói tai hướng thẳng về mặt hắn lao tới.

- Mẹ kiếp, chuyện gì thế này? Thằng khốn nào bắn ta!

Tôn Phi giật mình thoát khỏi mơ màng, lông tóc hắn dựng ngược cả lên. Đáng tiếc hắn chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì liền bị bắn trúng.

- Bành!

Mũi tên hình răng sói đâm thẳng vào mũ giáp kèm theo đó là một âm thanh trầm đυ.c truyền ra.

Tôn Phi cảm thấy trời đất xoay chuyển, hai lỗ tai ù ù. Trước mặt đom đóm, sao trời như đang bay múa. Hắn giống như một món đồ chơi bị đạn pháo oanh tạc vào, bị đập ngã nhoài về phía sau.

- A, trời ạ.

Kêu thảm lên một tiếng, hắn tin tưởng rằng tư thế lúc này của hắn nhất định rất khó coi.

- Chiến thần tại thượng! Quốc vương bị trúng tên rồi! Mau mau cứu người.

- Người đâu, mau đỡ lấy quốc vương…

- Andy! Andy! Cái tên đầu heo kia đứng ngây người ra đó làm gì, còn không mau đi mời ma pháp sư tới trị liệu.. truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn

- Chú ý! Đám tạp chủng áo đen ở phía dưới đã bắt đầu tấn công thành rồi.

- Đáng chết! Đáng chết! Người nào nói cho ta biết, những tên tạp chủng này tại sao lại có thể có thang công thành?

- Chú ý! Cung tiễn thủ chuẩn bị… Bắn.

Khắp nơi đều là những âm thanh huyên náo cùng với tiếng bước chân dồn dập. Thân hình còn đang lơ lững giữa không trung, Tôn Phi bỗng trở nên mụ mị không hiểu gì:

- Quốc vương? Ma pháp sư? Cung tiễn thủ? Công thành? Đây là nơi nào? Là phim trường sao? Cái này là đang đóng phim à?

Một giây sau, hắn rốt cục đã chạm đất. Cái mông hắn nện mạnh trên mặt đất đầu tiên, tiếp theo là cái đầu được giấu trong chiếc mũ giáp cũng nhanh chóng nối gót. Trong phút chốc sao trời, đom đóm lại múa may trước mắt hắn càng nhiều hơn. Cùng với âm thanh xung quanh càng lúc càng lớn thì

tinh thần đang hỗn loạn của hắn cũng bắt đầu tỉnh táo trở lại.

- Quốc vương? Là sao?…Đang nói mình sao?

- Kệ bà nó! Ai cần biết cái quốc vương gì đó! Tốt nhất là đừng để cho ông biết tên khốn kiếp nào cầm cung tên bắn ông, ông nhất định phải lột da nó.

Hắn mơ mơ màng màng nghĩ.

Mới vừa mở mắt ra thì đã bị tên bắn ngay đầu, Tôn Phi vừa giận vừa sợ, trong lòng không nhịn được mà mở miệng ra mắng một câu. Nhưng rất nhanh sau đó, một trận đau đớn như thủy triều kéo đến khiến hắn nằm quay đơ lập tức trên mặt đất hệt như là chuột ăn phải bã vậy. Bàn chân co quắp run rẩy mấy cái, hắn ngất lịm đi.

...

...

Cũng không biết trải qua bao lâu Tôn Phi mới tỉnh lại, hay nói chính xác là khôi phục một ít ý thức. Hắn cảm giác giống như đang nằm trên một đám mây mềm mại, nhưng thân thể lại cực kỳ đau nhức, chết lặng, không thể động đậy. Trước và sau trán của hắn giống như là bị ai đó đánh mười mấy côn lên người, đến ánh mắt cũng không thể mở ra được, chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy có người ở bên cạnh đang thì thầm nói chuyện. Nghe ra thì có lẽ là hai giọng nữ.

- Angela tỷ tỷ, tỷ thật đúng là ngốc, tỷ quan tâm đến sống chết của hắn làm gì. Nếu hắn chết đi, tỷ không phải có thể dễ dàng lấy được toàn bộ Hương Ba thành sao, hì hì. Như vậy thì không cần phải gả cho cái tên ngu ngốc nổi tiếng này nữa nha, hì hì.

Từ giọng nói thanh thúy có thể đoán được đây là một tiểu cô nương chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi.

- Im miệng!

Một giọng nữ ôn nhu khác vang lên có chút tức giận, lập tức cắt đứt lời. Trầm mặc một lúc tựa như để điều chỉnh lại tâm tình, giọng nói tiếp tục vang lên:

- Ji Ma muội muội ngốc, ngươi có biết mình đang nói bậy bạ gì không? Sau này đừng để ta nghe thấy những lời này nữa. Bất kể như thế nào Alexander đều là vị hôn phu của ta.

- Alexander? Cái tên xui xẻo bị nguyền rủa này là ai?

Nghe tới đây, Tôn Phi trong đầu vẫn chưa đầy nghi vấn, hắn vẫn không biết rõ tình huống cụ thể ra sao.

Lúc này một mùi thơm nhàn nhạt giống như xạ như lan truyền tới lỗ mũi của hắn, nhẹ nhàng mà sâu kín, như có như không, làm người ta có cảm giác cực kỳ dễ chịu. Mùi thơm cơ thể nữ nhân, trời ơi, còn là một xử nữ, Tôn Phi kích động.

Làm một người có có đủ "Tứ hữu" (văn hóa, tố chất, lý tưởng và nguyên tắc) và có thâm niên về giám định thưởng thức mỹ nữ (chuyên môn phục vụ cho sắc lang), Tôn Phi không cần nghĩ cũng có thể lập tức đưa ra phán đoán. Ở phương diện này hắn cực kỳ tự tin về năng lực bản thân.

Tôn Phi cố gắng mở mắt lần nữa, lần này khung cảnh trước mắt khiến cho hắn thật sự rung động. Lúc này hắn đang ở trong một tòa đại điện tràn đầy hơi thở và phong cách của Âu Châu thời trung cổ. Những bức tường được dát bằng hoàng kim cực kỳ sang trọng, đồ dùng xa hoa cùng hương thơm thoảng thoảng của mộc hương tràn ngập trong không khí khiến cho tòa đại điện càng mang theo sắc thái hư ảo giống như đang trong mộng.

Hắn ngẩn ngơ, lặng lẽ nghiêng đầu quan sát. Hai bóng dáng thướt tha, một xa một gần từ từ xuất hiện trong tầm mắt của hắn. Đứng hơi xa một chút là một tiểu nha đầu mặc một bộ trang phục hầu gái, mái tóc màu vàng nhạt được búi đơn giản lên theo kiểu đuôi ngựa ghim ở sau ót. Nàng ta đang quệt quệt cái miệng nhỏ nhắn, khuôn mặt tỏ vẻ mất hứng.

Tiểu nha đầu này chính là người vừa rồi nói mong muốn cái tên xui xẻo được gọi là "Alexander" nhanh chóng ngủm đi, Tôn Phi không khỏi đưa mắt quan sát nàng vài lần. Tiểu nha đầu này tuy còn nhỏ nhưng mồm miệng cũng thật độc ác. Quả nhiên độc nhất là lòng dạ đàn bà.

Đảo mắt nhìn xung quanh, hắn phát hiện mình đang nằm trên một cái giường lớn màu đỏ thẫm đủ cho hai người, được dát vàng rất sang trọng. Gần bên cái đệm lông thiên nga mềm mại là một thiếu nữ xinh đẹp mặc một bộ váy phu nhân cao quý màu tím rộng thùng thình, đang đứng ở mép giường với vẻ mặt lo lắng.

Thiếu nữ nghiêng người ngồi xuống, mái tóc đen suôn như mây được cột nhẹ sau lưng bởi một dải lụa tím, ẩn ẩn dưới mái tóc nhung huyền đó là một vẻ băng cơ tuyết cốt, sương ghen tuyết hờn, tựa như một con thiên nga xinh đẹp. Chiếc đai lưng màu tím cao quý càng tôn thêm những đường cong tinh tế động lòng khiến cho người ta dễ lâm vào mê muội.

Nàng hơi cúi người tới, Tôn Phi vờ nhắm mắt lại, tầm mắt của hắn theo thói quen quét từ cái cổ áo tròn màu tím lướt đi, sau đó mau chóng nhìn tới bộ ngực trắng nõn kinh người cùng với cái rãnh sâu kín hớp hồn.

Tới đây Tôn Phi không dám nhìn tiếp nữa, hắn lặng lẽ hít sâu thở ra một hơi

- A Di Đà Phật, tội lỗi… Tội lỗi quá!

Là một người đã từng quan sát vô số diễn viên điện ảnh nghiêng nước nghiêng thành, thế nhưng chỉ trong nháy mắt liếc nhìn, hắn liền không có cách nào kháng cự. Trực tiếp cam chịu buông bỏ khôi giáp, chấp nhận bại trận. Đơn giản tới mức không chịu nổi tới một kích, thật sự là quá thất vọng.

Tôn Phi không thể làm cách gì hơn là phải dời sự chú ý tới nơi khác, chẳng hạn như suy nghĩ về các vấn đề:

- Nữ nhân này là ai?

- Tại sao mình ở nơi này?

- Nơi này là nơi quái quỉ nào vậy?

- Khụ…khụ…khụ...

Tôn Phi cố ý ho khan lên mấy tiếng

- Ngài đã tỉnh?

Nghe tiếng ho, thiếu nữ xinh đẹp Angela cúi người tới, khuôn mặt tinh sảo trắng nõn thoáng chốc tràn đầy sự vui mừng:

- Alexander, ngài cảm thấy ra sao rồi? Vết thương có còn đau không? Thầy thuốc căn dặn là ngài phải nghỉ thật nhiều đó.

- Ta…Ừ…Có chuyện gì xảy ra?

Tông Phi giả vờ hồ đồ nói với thiếu nữ.

Nhưng chỉ vừa mới nói ra lời này, trong lòng hắn bỗng cảm thấy hoảng sợ, bởi vì đột nhiên phát hiện một chuyện không thể nào tin tin được.

Thiếu nữ xinh đẹp trước mắt này sử dụng một loại ngôn ngữ cổ xưa kỳ lạ, ngay cả Tôn Phi là một sinh viên đại học ngôn ngữ cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua. Càng lạ hơn là hắn chẳng những có thể nghe hiểu mà còn có thể sử dụng được.

- Alexander, không lẽ ngài quên rồi, lúc ngài mang binh lính tới đây thì bị bọn địch nhân hèn hạ bắn tên đánh lén, ngài đã bị trúng tên… Chiến thần tại thượng! May nhờ có mũ giáp mà ngài chỉ bị một vết thương nhẹ mà thôi.

Angela vừa nói vừa nhẹ nhàng đem bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương đặt lên trên trán hắn, trong ánh mắt lạnh như băng của nàng lóe lên một tia vui mừng:

- Thật là tốt, nhiệt độ đã bình thường… Thầy thuốc Ewen nói không sai, chỉ cần không có xuất hiện tình trạng sốt và không xuất hiện thêm bất kỳ vấn đề gì khác thì ngài sẽ rất nhanh khỏe lại. Alex, ngài thật sự là một quốc vương dũng cảm.

- Là ta? Alexander? Quốc vương?

Tôn Phi cảm thấy cực kỳ kinh ngạc

- Đúng vậy, ngài chính là quốc vương bệ hạ trẻ tuổi và anh dũng của Hương Ba Thành chúng ta. Nhờ ngài kịp thời xuất hiện trên tường thành mới có thể khích lệ động viên tinh thần mọi người. Binh lính dưới sự khích lệ của ngài đã thành công đánh lui được đám địch nhân tàn bạo.

Thiếu nữ xinh đẹp Angela nở nụ cười nói.

Tôn Phi có cảm giác gì đó là lạ. Không biết tại sao thế nhưng hắn luôn cảm thấy thiếu nữ xinh đẹp trước mặt này nói chuyện y hệt như cô giáo đang dỗ ngọt trẻ em ở trường mầm non để chúng nín khóc vậy.

- Hắn ta đâu phải là quốc vương dũng cảm gì gì đó cơ chứ…

Tiểu nha đầu tóc vàng đứng ở bên kia cuối cùng tìm được một cái cơ để xen vào câu chuyện, trợn mắt khinh thường nói:

- Nếu không phải Barzel đại nhân yêu cầu, Alexander sẽ chủ động đi lên tường thành sao? Ta nhớ rất rõ, vào lúc hắn mặc khôi giáp thì đã bị dọa sợ tới mức tè cả ra quần. Còn việc khích lệ tinh thần ư? Nếu để cho binh lính thấy Quốc vương của bọn hắn giống như một tên ngu ngốc, vừa đi lên tường thành thì đã bị địch nhân cho một tên rớt từ trên xuống thì làm sao mà khích lệ tinh thần được đây!

Tiểu nha đầu này nói chuyện không có ý gì tốt đẹp. Tôn Phi thoáng nhận thấy một tia địch ý trong mắt của nàng ta. Thế nhưng vào lúc này hắn không có rãnh rỗi cùng một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa so đo, đầu óc của hắn bây giờ là một mớ hỗn loạn.

- Không phải lúc ở cửa ký túc xá ta bị thứ gì đó đập vào đầu nên ngất đi sao? Như thế nào khi tỉnh lại đã lạc tới một nơi lạ hoắc chưa từng nghe tên Hương Ba Thành? Còn bị biến thành một tên quốc vương Alexander nào nữa chứ? Còn nữa, thiếu nữ đẹp hơn yêu tinh trước mặt này thật sự là vị hôn thê của ta sao?

Tôn Phi vỗ vỗ trán lẩm bẩm

- Là một trò đùa dai? Hay là … mình chuyển kiếp?

Hắn cẩn thận nghĩ lại, có vẻ như không giống trò đùa dai của ai đó. Ngay đến người gọi là Angela này đã là một thiếu nữ xinh đẹp kinh người. Muốn biết cái gì gọi là chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường thì chỉ cần nhìn vào nàng là có thể hiểu được. Thằng nào ăn no rãnh rỗi tốn tiền đi tìm một thiếu nữ xinh đẹp ngoại quốc đùa vui cùng mình như thế được chứ?

Huống chi còn có một tiểu nha đầu không những đáng yêu mà miệng lưỡi cũng cực kỳ sắc bén đứng đằng kia nữa. Quan trạng nhất là, tại sao thứ ngôn ngữ kỳ lạ, thần bí đang sử dụng ở đây cho đến bây giờ hắn đều chưa từng nghe qua, chưa từng học lấy, lại có thể nghe và hiểu được hết lần này tới lần khác.

Tôn Phi nhanh chóng phân tích vấn đề.