Người Tình Tìm Đến Cửa

9.75/10 trên tổng số 4 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Cô sinh ra đường đường là một đại tiểu thư đài các, luôn được mẹ chồng yêu thương nhưng lại không được chồng quan tâm khiến cô cảm thấy vô cùng bất hạnh. Không những thế hắn cò …
Xem Thêm

Chương 1
Mười giờ tối Uông Tử Nhân ngồi trong phòng khách xem tivi, đây là chương trình phỏng vấn nhân vật kinh tế tài chính, bình thường cô sẽ không xem mấy loại chương trình như vậy nhưng khách mời đặc biệt của ngày hôm nay là tổng giám đốc tập đoàn Sáng Tiên, một người đàn ông cô rất rất quen.

Anh khoảng chừng ba mươi tuổi, một thân tây trang lam sẫm vừa vặn, mặc dù ngồi thẳng nhưng có thể nhìn ra được dáng người anh rất cao, sinh ra trong môi trường giáo dục nghiêm khắc khiến cho gương mặt tuấn tú trưởng thành kia hiện lên vẻ oai phong lẫm liệt, toàn thân anh đều tỏa ra sự tự tin của người đàn ông thành công.

Uông Tử Nhân nhìn chằm chằm vào người đàn ông với giọng nói trầm thấp, chậm rãi kể về sự nghiệp của mình, cô không biết nội dung anh đang nói là gì vì giờ phút này tâm trạng của cô giống như thiếu nữ mới biết yêu, đáy mắt đầy vẻ sùng bái, trái tim đập bình bịch không ngừng.

Chồng của cô thật sự rất đẹp trai!

Khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn có chút thẹn thùng, đúng vậy, vị khách mời đặc biệt kai chính là chồng của cô Lục Duy Đình.

Cuộc phỏng vấn này hôm nay do trợ lý An Chí Thành của chồng cô nói cho cô, bất cứ khi nào có tạp chí hay phỏng vấn trên truyền hình, An trợ lý đều thông báo cho cô. Kết hôn năm năm, mỗi lần nhìn thấy chồng mình tim cô luôn đập nhanh như vậy, cho dù giờ phút này chỉ nhìn qua TV nhưng tim cô cũng như trước đều vì anh mà đập nhanh không thôi.

“Lục tổng giám đốc, chương trình sắp kết thúc nhưng vẫn chưa thấy anh nói về cuộc sống gia đình mình? Dường như anh rất ít khi nhắc tới vợ, nghe nói hai người đã kết hôn nhiều năm, có thể chia sẻ cùng mọi người một chút về người vợ của anh như thế nào không? Tôi nghĩ mọi người nhất định sẽ rất tò mò về cuộc sống bình thường của Lục tổng giám đốc cùng vợ mình khi ở nhà.” Cô MC cười hỏi.

Uông Tử Nhân hô hấp chậm lại, gần như quên thở. Không nghĩ tới cô MC bỗng nhiên lại hỏi về chuyện riêng tư người ta như vậy, không biết anh sẽ trả lời như thế nào nhỉ? Cô cảm thấy mình hồi hộp tới mức lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

“Tôi mỗi ngày sớm đi trễ về, cuộc sống gia đình cũng bình thường giống như đi làm, không có gì đặc biệt, về phần vợ của tôi cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, không có gì để nói.”

Nhìn Lục Duy Đình lạnh lùng trả lời, Uông Tử Nhân giật mình có chút thất thần, chờ cô hồi phục tinh thần thì chương trình không biết đã kết thúc từ khi nào.

Ngay lúc cô tắt TV bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, cô đặt điều khiển từ xa trên tay xuống, thu hồi vẻ mặt thất thần vừa nãy, giống như thường lệ nở nụ cười ngọt ngào đón chồng về nhà.

“Chồng à, anh đã về.”

“Ừ.” Lục Duy Đình cúi đầu cởi giày, ngay cả liếc mắt cũng không nhìn vợ một cái.

“Bữa tối anh ăn chưa? Có cần em giúp anh chuẩn bị đồ ăn hay không?”

“Không cần, anh muốn tắm rửa trước, buổi tối còn phải làm việc.” Mặt anh không chút thay đổi lướt qua người vợ bên cạnh, đặt cặp tài liệu trên sô pha trong phòng khách, đi vào phòng.

“Vâng.”

Uông Tử Nhân đi sau chồng vào phòng, cô từ tủ quần áo lấy ra một bộ áo ngủ sạch sẽ, quay đầu đã thấy chồng bắt đầu cởϊ áσ, phía trên trần trụi, cơ bụng cùng đường cong hoàn hảo, theo bản năng cô hơi cúi đầu xuống.

Bộ áo ngủ trên tay bị cầm đi cô mới nâng mắt nhìn, nhớ tới một chuyện, cúi đầu thì thầm, “Chồng à, cái kia……”

Phanh! Cửa phòng tắm đã đóng lại.

Cô muốn nói với anh là bởi vì mùa hè đến rồi, do vậy cô giúp anh đổi sữa tắm nam bạc hà nhẹ nhàng mát mẻ, không biết anh có biết không, có lẽ là sẽ biết nhỉ!

Uông Tử Nhân đi qua giúp chồng treo áo khoác lên giá, sau đó đi đến phòng bếp giúp chồng pha trà, thường vào ban đêm nếu anh còn phải làm việc cô đều giúp anh pha một tách trà.

Cô cho thêm một ít trà hoa cúc tinh khiết, bởi vì nó giúp hạn chế kí©h thí©ɧ dạ dày, hơn nữa lại có mùi thơm ngọt ngào, có đôi khi cô cũng thêm vào một ít hoa oải hương, ban đầu cô cũng lo lắng chồng mình sẽ không thích nhưng những năm qua, vẫn chưa thấy anh bảo không thích bao giờ, nhưng cũng không nói là thích.

Bưng ly trà đi vào thư phòng, cô đặt ly trà ở một góc bàn, sau đó dọn lại đồ đạc trên bàn một chút, trong lúc đó Lục Duy Đình đã tắm rửa xong mang cặp tài liệu đi vào.

“Em đã giúp anh pha trà.”

“Cám ơn. Anh còn làm việc, em ngủ trước đi.”

“Vâng.”

Từ cặp tài liệu lấy ra văn kiện mà vẫn thấy vợ đứng yên, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cô: “Có chuyện gì sao?” Sau đó cúi đầu nhìn số liệu trên tay.

“Chuyện tối nay……” Uông Tử Nhân vốn nói với chồng rằng cô mới xem cuộc phỏng vấn của anh trên tivi, nhưng thấy anh chăm chú nhìn vào văn kiện, hiểu được chồng cô trong lúc làm việc không muốn người khác gây ồn ào, với lại chuyện này hình như cũng không quan trọng lắm, vì vậy cô lắc đầu mỉm cười. “Không có chuyện gì.”

Lục Duy Đình lật xem văn kiện trên tay: “Tối mai Bách Ân sẽ tổ chức tiệc rượu mừng công ty bách hóa mở cửa, sau khi tan tầm anh sẽ bảo Hiểu Thiến đi đón em.”

“Vâng.” Lí Bách Ân là bạn thân của chồng cô, Lí gia nửa năm trước đã đóng quán trùng tu lại cơ sở kinh doanh công ty bách hóa, ngày kia là thứ bảy chuẩn bị mở cửa lại, nên tối mai tổ chức một bữa tiệc rượu chúc mừng, chuyện này hôm trước cô đã đọc trên báo, nghe nói rất long trọng.

“Em có thể ra ngoài.”

“Ngủ ngon.”

“Ừ.”Anh không ngẩng đầu đáp lại, ánh mắt luôn nhìn vào tập văn kiện trên tay.

Đối với thái độ thờ ơ lạnh nhạt của chồng như thế này cô đã quen, khuôn mặt thanh tú của Uông Tử Nhân nở nụ cười cười đi ra khỏi thư phòng, sau đó cẩn thận giúp anh đóng cửa.

Nhớ tới câu trả lời cuối cùng của chồng trên TV, cuộc sống gia đình anh không có gì đáng nói, xem ra đúng thật như thế.

Bởi vì cô và chồng cô trong lúc ở chung không nóng cũng không lạnh, có lẽ do cuộc hôn nhân này của bọn họ đều do trưởng bối hai nhà quyết định, hơn nữa sau khi xem mắt ba tháng số lần gặp mặt nhau của hai người cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, sau đó bọn họ liền kết hôn.

Cũng bởi vậy cho dù hai người kết hôn năm năm nhưng quan hệ của họ vẫn luôn lạnh nhạt, lịch sự tôn trọng nhau, giống như vừa rồi cô chúc anh ngủ ngon thì anh cũng chỉ ừ một tiếng, không có ôm hoặc hôn.

Quan hệ vợ chồng bọn họ chính là như vậy, bình thường đến mức không có gì để nói.

Cô nhớ rõ trước khi kết hôn, mẹ chồng nói với cô, bởi vì con trai bà từ nhỏ đã sống trong gia đình quyền quý nên yêu cầu rất khắt khe, do vậy tính cách đàn ông tương đối lớn, gia trưởng, hơn nữa lấy sự nghiệp làm trọng nên không biết lãng mạn và chăm sóc người khác, vì vậy mong cô thông cảm cho chồng mình một chút.

Thái độ thờ ơ lạnh nhạt của anh là vì lấy sự nghiệp làm trọng?

Thành thực mà nói cô cảm thấy chồng cô không yêu cô, lúc trước đồng ý cưới cô chỉ sợ là do trưởng bối trong nhà yêu cầu đi? Cô biết hôn nhân của hai công ty, đối với tương lai hợp tác của hai bên đều cùng có lợi, nếu không một người đàn ông ưu tú xuất sắc như vậy làm sao có thể cưới cô một người phụ nữ không hề có nhan sắc đặc biệt về làm vợ chứ!

Mặc dù chồng cô không yêu cô, nhưng trong buổi xem mắt năm đó cô đã yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cho tới bây giờ cô vẫn có thể cảm nhận được cái cảm giác lúc hai mươi tư tuổi năm ấy khi lần đầu tiên nhìn thấy anh, ngực cô nóng ran và đập rất nhanh. Thân hình anh cao to, đẹp trai chững chạc, mặc dù lạnh lùng nhưng rất tự tin trầm ổn, có một khí thế mạnh mẽ khiến cho người ta khó thể bỏ qua, lập tức khiến cô bị chinh phục.

Thường nghe người ta nói, phụ nữ được gả cho người mình yêu sẽ được hạnh phúc, cho dù chồng cô không yêu cô nhưng có thể trở thành vợ của anh, vì anh làm hết thảy mọi chuyện, trong lòng cô đã cảm động không nói nên lời, khóe miệng lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Thêm Bình Luận