Chương 1: Định mệnh

Rẽ trái, lao thẳng, rẽ trái…

Một chiếc xe Benz đang gắng mình với những hi vọng cuối cùng, màu xe đã

bị phủ một lớp bùn đất xám bẩn. Trong xe là một phụ nữ với đứa bé con

bên cạnh. Theo sau là một chiếc xe đua, …

Qua đoạn dốc, những viên sỏi đá thi nhau khoe nanh vuốt sắc nhọn. Con

đường dài trắc trở, mịt mù, quanh co, giằng xé. Chiếc Limo đằng sau vẫn

ung dung chờ đợi con mồi. Thời gian như câm lặng, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, càng lúc càng ngắn lại.

Cuộc dạo chơi tới hồi kết thúc.

Và chiếc xe đã bị hạ gục. Nổ lốp, hết xăng, cháy buồng máy…

Người phụ nữ hoang mang bế đứa bé con chạy trong vô vọng. Cô dùng hết

bản năng của một con người, chạy, chạy, chạy thật nhanh, dù đôi chân đã

ứa máu. Giờ đây cô còn biết làm gì, chi bằng cố gắng vẫn hơn là tuyệt

vọng.

Đường cùng. Xung quanh bốn phía là cánh đồng xanh bạt ngàn, không thể

chạy trốn. Còn chút sức lực, vì đứa bé, vì tình mẫu tử, cô ôm lấy con

che chở. Bé vẫn đang khóc, khóc cả ngày hôm nay rồi, một ngày quá dài và đáng sợ với mẹ của bé.

Bé còn quá nhỏ.

Một mảnh sành cắm xuyên thủng bàn chân người phụ nữ. Máu rỉ ra. Nặng nề, xiềng xích, ghì chặt những bước chân cuối cùng, nghiệt ngã. Cô biết

cuộc đời kết thúc tại đây, nhưng với đứa bé này không đáng, nó vẫn chưa

tròn 1 tuổi mà.

- Đoàng! – Tên sát thủ theo lệnh nổ súng. Tiếng súng xé ngang tâm hồn con trẻ.

Lại là máu, máu, và vẫn là máu, máu đang rơi, lan tràn, tóe tung, đỏ

thẫm, ướt đẫm tấm lưng nhưng người mẹ vẫn ôm trầm lấy bé con. Mặt đất

nhuốm mình một màu chết chóc, từng giọt, từng giọt rơi, lặng thầm. Đoạn

kết cho cuộc đời người phụ nữ chỉ mới 26 tuổi. Một làn gió nhè nhẹ tung

bay từng lọn tóc buông dài, đôi mắt ấy tha thiết nhìn đứa trẻ. Nó nhìn

lại mẹ nó, nó không hiểu, vì nó chẳng thể hiểu, chẳng bao giờ có thể.

Nhưng dù chết, cô cũng không thể để bé con bị vấy máu. Chí ít thì siết

chặt lấy, để đôi mắt chưa biết nhận thức không thấy được thứ dung dịch

màu đỏ, để chiếc mũi non nớt kia không cảm nhận được thứ mùi tanh, mặn

chát, để đôi tay được gìn giữ, mãi mãi…

Tên sát thủ tiếp tục, hắn không định tha cho bé con. Con bé khóc rất

giữ, nó gào lên những tiếng oe oe thảm thiết. Một sự thật đau buồn tới

não nề, một khung cảnh u ám, một bầu trời nhuốm màu đau thương, tim mẹ

bé đã ngừng đập rồi, thật sự không còn tồn tại rồi, mẹ không đủ khả năng che chở cho bé nữa rồi...

- Bế nó đi!- Một giọng trẻ con phát ra từ đằng sau tấm lưng cao lớn của tên sát thủ. Thứ giọng vô cảm tới đáng sợ.

Tên sát thủ làm theo, hắn dắt súng ngang người, đẩy cái xác kia ra. Lạnh lùng túm lấy con bé. Hắn chưa từng bế ai, và cũng không định làm với bé con. Bàn tay to khỏe của hắn là đủ. Có điều, hắn không để cho bất kì

giọt máu nào chạm vào bé con.

Và họ vào xe.

Khung trời co hẹp dần trong mắt trẻ thơ. Đượm một sắc màu u ám, những

đám mây đen che lấp ánh hào quang, chắc có lẽ sẽ có giông…!