Chương 8: Giám Khảo Kinh Hoàng

Giang Tả đứng trên đài, nhìn qua giám khảo, tu vi 1.5, với tuổi của vị giám khảo này, 1.5 là rất kém.

Người như vậy cũng dám khinh bỉ hắn?

Giám khảo nói:

- Đánh tôi hai quyền, để tôi cảm nhận lực đấm của cậu, không quá kém là được.

Giang Tả mở miệng nói:

- Nếu đánh anh bị thường thì sao?

Giám khảo sững sờ, Hạ Dược ở bên cũng sửng sốt, khıêυ khí©h giám khảo sao?

Còn muốn qua cửa hay không?

Giám khảo cười lạnh:

- Chỉ với cậu? Cuồng vọng tự đại, đã như vậy, nếu không làm tôi bị thương, cậu đừng mong qua khảo hạch hôm nay!

Giang Tả không chút phản ứng:

- Bắt đầu được chưa?

Vẻ mặt bình tĩnh của Giang Tả, càng khiến giám khảo tức giận:

- Cuồng vọng!

Lúc này Giang Tả động, nhanh chóng áp sát giám khảo.

Giám khảo thấy thế liền vui, dám áp sát như thế? Tìm chết!

Giáo khảo duỗi tay bắt tới, chỉ cần bắt được Giang Tả, vậy hôm nay hắn không cho Giang Tả bò ra khỏi đây thì không được, dám khinh thị hắn như thế.

Ngay khi giám khảo đưa tay bắt tới, cơ thể Giang Tả đột nhiên thoát một cái, né được một tay kia.

Sau đó Giang Tả không chút do dự, tụ linh khí về tay, một quyền đấm về phía cổ giám khảo.

Trực chỉ yếu hại!

Hai mắt giám khảo co lại, toàn thân bộc phát uy thế 1.5, trực tiếp ngăn cản một quyền của Giang Tả.

Hắn lui sau hai bước, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, nhưng mà không chờ hắn lấy lại tinh thần, Giang Tả đã lần nữa xuất hiện bên cnahj.

Lần này Giang Tả trực tiếp đánh tới huyệt Thái Dương, giám khảo vừa bùng nổ tu vi ngăn cản Giang Tả, bây giờ Giang Tả lại đã đánh tới, căn bản không có cơ hội phản kích.

Vị giám khảo kia càng lúc càng sợ! Không thể phản kháng, hoàn toàn không thể phản kháng!

Điều này sao có thể, đối phương rõ là mới chỉ 1.1 a, sao có thể áp chế hắn như vậy?

Người như vậy sao có thể tới khảo hạch 1.1, nhất định là đối phương ẩn giấu tu vi.

Giám khảo càng đánh càng sợ, tựa như một chút không chú ý thôi, cũng có thể bị đánh chết.

Hơn nữa, khí thế mà Giang Tả tỏa ra khiến hắn cảm thấy kinh hãi.

Trong ánh mắt bình tĩnh kia, tựa như có Huyết hải ngập trời.

Ngay giây tiếp theo, hắn đã không thể thấy được nắm đấm của Giang Tả nửa, cái bụng như bị cái gì đó đυ.ng phải.

Chờ hắn phản ứng lại, toàn thân đã bị đánh bay, suy nghĩ duy nhất còn lại, xong, chết chắc rồi.

Đánh bay giám khảo, Giang Tả không đánh nữa.

Vô phương, đây là cực hạn của hắn rồi.

Linh khí trong cơ thể đã hao sạch, đánh nữa thì đó là gọi đòn!



Cho nên, như vậy đủ rồi.

Giang Tả nhìn vẻ mặt kinh hoàng của giám khảo, bình tĩnh nói:

- Tôi thi qua rồi chứ?

- Qua, qua!

Sau đó, Giang Tả xoay người rời đi.

Hạ Dược ở bên nhìn tới ngẩn người, hắn hoài nghi có phải bản thân đang mơ hay không.

1.1Bón hành cho 1.5?

Gặp quỷ sao?

Mộng du, nhất định là mộng du.

Lúc lấy lại tinh thần, trong phòng ngoài giám khảo đang ôm bụng nằm trên đất, đã không còn thấy ai nữa.

Giang Tả lần nữa trở lại bộ phận thị trường, đánh 1.5 không phải vấn đề lớn, chỉ cần vừa vào liền không cho đối phương cơ hội phản kích, vậy là được rồi.

Mà cuối cùng, hắn vẫn không phải đối thủ của 1.5, vừa rồi đã là cực hạn của hắn.

Giang Tả tin tưởng, cả thế giới này, trừ hắn ra, không người nào có thể đạt tới trình độ này.

Vừa rồi nhìn thì chỉ là công kích đơn giản, nhưng đó là sự dung hợp của việc vận dụng từ thân pháp, quyền kích, cơ thể tới linh khí và cả kinh nghiệm đối chiến vô số năm của hắn.

Những thứ này, người thường không thể đạt tới.

Chớ nói chi là nắm giữ toàn bộ.

Lúc trở về, Giang Tả nhìn bảng ủy thác lần nữa, rốt cục thấy được ủy thác.

Có điều, rất không đúng dịp, trên bảng chỉ có một ủy thác.

Không hề nghĩ ngợi, Giang Tả liền chọn nhận.

Sau đó, có người trong phòng đột nhiên kinh ngạc nói:

- Ủy thác của lão đầu Trần gia đã được nhận? Ai mà dọa người vậy?

Lập tức có người nói:

- Vị đạo hữu kia đúng là gan dạ nha!

Giang Tả cau mày, vừa nhận ủy thác đã khiến mọi người chú ý, là sao?

Chỉ là một ủy thác thôi mà, còn cần dũng khí?

Giang Tả không có ý định hỏi những người này, trực tiếp chụp màn hình gửi lên nhóm chat, mấy người trên này đáng tin hơn người ở bộ phận thị trường này nhiều.

Dù sao, cũng không có cạnh tranh trực tiếp.

Phá Hiểu:

- Ủy thác này có vấn đề sao?

Biên Hải Đao Khách lập tức nói:

- Phải nói thế nào đây, vị lão đầu của Trần gia này, nghe nói là đắc tội một Ma Tu, chỉ cần Ma Tu kia còn, bệnh này không chữa khỏi. Quan trọng là, Ma Tu kia còn có lai lịch rất lớn.

Xích Huyết Đồng Tử gửi một sticker chạy tới:

- Tôi biết người này, Ma Tu Mặc Ngôn, người này luyện Mộng Yểm pháp, có thể nhập mộng người khác, nếu không phá được ác mộng, đời này không thể tỉnh lại được.

Phá Hiểu:



- Tu vi của đối phương?

Xích Huyết Đồng Tử:

- Không biết, có điều nếu Phá Hiểu đạo hữu muốn tìm Mặc Ngôn, tôi đi với cậu, tôi rất muốn bắt Ma Tu Mặc Ngôn, chúng ta liên thủ đi.

Lục Nguyệt Tuyết gửi một icon kinh ngạc:

- Xích Huyết Đồng Tử cậu nổi điên gì vậy? Không có việc gì đi tìm Ma Tu Mặc Ngôn làm gì? Cậu biết sư phụ đối phương là ai không? Rảnh quá nên bị ngốc rồi sao?

Xích Huyết Đồng Tử gửi một cái like:

- Yên tâm, tôi có chừng mực!

Giang Tả do dự một chút, hắn có chút không thích kết đội, hắn thích hành động một mình hơn.

Nhưng dù sao những người này cũng cung cấp tin tức cho hắn, muốn đi cùng cũng là điều dễ hiểu.

Sau đó hắn liền gửi:

- Gặp ở biệt thực Trần gia.

Giang Tả lập tức rời khỏi tòa nhà Thiên Hòa.

Biệt thự Trần gia ở ngoại ô, là một biệt thự lớn độc lập, gần như vây lấy đất của cả một ngọn núi.

Nói cách khác, nhà họ Trần này thực sự có tiền.

Chờ một hồi lâu, Giang Tả thấy một thiếu niên vừa đi vừa ăn kem bước tới, vừa nhìn thấy Giang Tả, người này liền lấy một cây kem khác đưa qua:

- Phá Hiểu đạo hữu muốn ăn một cái không?

Giang Tả:

- Xích Huyết Đồng Tử?

Thiếu niên gật đầu:

- Đạo hiệu này không tệ chứu? Nghe nói lúc sư phụ tôi nhặt được tôi, lúc đó trên người tôi đầy là máu đỏ, sau đó liền gọi tôi là Xích Huyết Đồng Tử, rất tùy tiện!

Giang Tả kinh ngạc, người này rất trẻ, nhưng tu vi lại đạt tới Nhị giai, hơn nữa còn rất đẹp trai.

Sau đó Giang Tả nói:

- Chúng ta vào thôi.

Xích Huyết Đồng Tử cầm kem trên tay, sao đó lẩm bẩm: “Khó trách bị đánh giá một sao, một chút lễ phép cũng không có!

Lúc này, một quản gia trung niên bước tới.

Hắn nhìn qua hai người Giang Tả:

- Hai vị là người nhận ủy thác? Hai vị làm được sao?

Xích Huyết Đồng Tử cười nói:

- Xem ra các vị lần đầu tiếp xúc với Thiên Hòa, tóm lại dẫn đường đi.

Hai người quá trẻ tuổi, người quản gia này thực sự không dám tin, nhưng vẫn dẫn đường cho đối phương.

Giang Tả hiếu kỳ:

- Thiên Hòa không nổi danh sao?

Xích Huyết Đồng Tử gặm kem:

- Dù sao cũng không phải người cùng thế giới, bọn họ chỉ là người bình thường, nhiều lắm là có tiền thôi, nếu không căn bản không gửi ủy thác tới Thiên Hòa của chúng ta được.