Chương 11: Kết thúc

“Ta nghĩ, chúng ta cũng nên nói chuyện rõ ràng!” Vân Thế Chính ngồi xuống, chỉ vào cái ghế nói, “Ngồi đi.”

“… Vâng.” Giới Nghi làm theo.

Trong nhất thời, không biết làm sao mở miệng, hai người ngẩn người nhìn nhau một lúc, Vân Thế Chính mới khụ vài tiếng rồi nói, “Thì, việc đó, Giới Nghi à, ngươi tới Vân gia cũng được mấy ngày rồi, chắc cũng quen rồi chứ?”

“Vâng, mọi người đối với Giới Nghi tốt lắm.”

“Là quá tốt.” Vân Thế Chính thì thào tự nói, do dự một chút, lão chỉ vào hồng ngân rõ ràng trên cổ Giới Nghi, “Đó không phải là do Thiên Dương gây ra chứ?” Lão còn trông chờ vào một điều “ngộ nhỡ”.

“Cái gì?” Giới Nghi khó hiểu sờ vào cổ.

“Thôi thôi!” Vân Thế Chính tự thán mình lấy dây buộc mình, “Thì… Thì… Ngươi thích Thiên Dương ư?”

Giới Nghi cả kinh, không được tự nhiên hạ mắt.

“Mọi người đều tốt, ta thích tất cả.”

“Chúng ta đừng quanh co nữa.” Vân Thế Chính nhướn người về phía trước, nhìn Giới Nghi nóng bỏng, “Là Thiên Dương ép buộc ngươi, ngươi chẳng có cảm giác gì với nó, đúng không?”

“Không… Không phải…” Giới Nghi còn chưa nói xong đã bị cắt ngang.

“Nhất định là vậy, Thiên Dương luôn độc đoán, chắc chắn là ngươi khϊếp sợ quyền uy của chủ nhân nên mới phải thuận theo nó.” Vân Thế Chính tự cho là đúng.

” Đừng sợ, chỉ cần ngươi thành thật nói ra, ta sẽ bắt Thiên Dương rời xa ngươi một chút.” Lão vỗ vỗ tay Giới Nghi, “Hai nam nhân ở chung một chỗ, thật không ra sao, đúng không?”

“Thiếu gia không ép buộc ta!” Giới Nghi phủ nhận.

Trước mặt Vân Thế Chính, Giới Nghi vẫn nghĩ mình là người hầu, đương nhiên sẽ gọi Thiên Dương là thiếu gia, dù Thiên Dương không thích thì y vẫn không định đổi giọng.

“Là ta tự nguyện quấn lấn thiếu gia, không phải tại Thiên Dương thiếu gia, là tại ta.” Giới Nghi vội nói, “Thật đấy, thiếu gia bị ta họa lây thôi!”

“Thế là sao?” Vân Thế Chính hiếu kỳ nói.

“Ngay từ đầu, thiếu gia đã cho ta là nữ nhân, chính là tân nương của hắn, thế mới lấy giả làm thật…”

“Thì ra là thế!” Lúc này Vân Thế Chính mới biết được chân tướng. “Thật ra khổ cho ngươi rồi. Thiên Dương cũng thật quá đáng, cái nhà tranh đó chỉ là nhà kho, sao có thể để người ở được? Thế mà cũng nghĩ ra.”

“Lúc đó hắn còn rất ghét ta nữa!” Giới Nghi nhớ lại hồi đó mà bật cười, “Lúc nào cũng muốn ta mau rời đi, lại không biết ta đã sớm quen những ngày khổ cực rồi. Nhưng thật ra ta cũng áy náy, vì không biết Vân gia giàu có như vậy, còn bắt hắn đóng giường, làm bàn, thực khổ cho hắn.”

“Khổ cái gì?” Vân Thế Chính xua tay nói, “Tự làm tự chịu.”

“Thật ra thiếu gia cũng khổ lắm. Lúc ở nhà tranh, ta nấu gì hắn ăn nấy, chẳng được hưởng thụ chút nào, ta cũng không phải tân nương tử mà hắn tưởng tượng, chẳng đẹp đẽ gì. Lúc sau còn cưỡi ngựa bị thương, toàn là hắn chăm lo cho ta, thực sự làm hắn mệt chết rồi.”

“Ngươi cưỡi con ngựa nào?”

“Thiểm điện.”

“Thảo nào mà bị thương! Thiểm Điện là con liệt mã bướng bỉnh nhất mục trường. Tại Thiên Dương cố ý hả?”

“… Sau ta mới biết, thì ra hắn cũng lừa ta nhiều việc lắm.”

“Bây giờ ta có thể biết vì sao Thiên Dương lại… thì… thích ngươi.” Lão còn chưa nói ra được từ ‘yêu’ này. “Còn Giới Nghi thì sao? Vì sao lại thích Thiên Dương nhà ta?”

“… Ta… Lúc đầu… Ta cũng không biết.” Giới Nghi căng thẳng nắm chặt tay, tự phân tích tâm trạng của mình, y không giỏi lắm.

“Ngươi không biết?” Vân Thế Chính kinh ngạc.

“Lúc đầu, ta… chỉ muốn có người nhà, vì Thiên Dương nói hắn chỉ cần thê tử trên danh nghĩa thôi, ta nghĩ không có vấn đề gì, hắn có một thê tử, còn ta có được thân nhân. Sau đó…” Ánh mắt Giới Nghi mờ mịt trong hồi ức, “Sau đó thân phận bị Thiên Dương vạch trần, hắn bảo ta đi, ta cũng đi rồi. Nhưng mà…”

“Nhưng gì?”

“Sau khi rời khỏi, lòng vẫn thấy nặng nề, vô duyên vô cớ lại nghĩ đến Thiên Dương.” Giới Nghi nói không lưu loát, “Rõ ràng hai người không có quan hệ gì, mà lại luôn không tự chủ nghĩ đến hắn.”

Y tiếp tục thì thầm, “Sau ta mới biết, cảm giác này gọi là ‘nhớ’, cảm giác nặng nề kia chính là ‘cô quạnh’, thế mới biết thì ra trong lúc vô thức, ta đã thích Thiên Dương rồi.”

Nghe Giới Nghi bình thản tự thuật, Vân Thế Chính dường như có thể cảm nhận được tâm tình đó, không khỏi giật mình.

“Vốn tưởng lặng lẽ rời đi, đến thăm ngôi nhà tranh lần cuối rồi mới trở về Giới Nghi. Ai ngờ…”

“Thế nào?”

“Thiên Dương còn ở đó.” Giới Nghi ngượng ngùng nói, nhưng trong giọng nói mang theo vui mừng, “Hắn nói ở đó chờ ta về, mà ta quả nhiên đã trở lại.”

“Chính là duyên mà!” Vân Thế Chính lẩm bẩm.

Còn đó là lương duyên hay nghiệt duyên, tùy ý mỗi người thôi.

“Cho nên Ngài coi!” Giới Nghi vội vã đứng lên, “Thiên Dương thiếu gia không ép buộc ta, tất cả là tại ta.”

“Được rồi, không cần gấp!” Vân Thế Chính xua tay, “Thiên Dương là con ta, lẽ nào ta lại không hiểu nó?” Lão cười cười nói.

“Nó là vậy đấy, cứ độc đoán như thế, thứ gì là của nó, nó phải giữ cho bằng được, thứ mà nó không thích thì sẽ vứt rất xa.”

Chuyện đó hình như là thực, không thể cãi lại, Giới Nghi chỉ còn ngậm miệng.

“Thật ra ta có thể hiểu được vì sao Thiên Dương mê muội ngươi như thế!” Vân Thế Chính trầm ngâm nói.

Mê muội? Giới Nghi lắc đầu. Sự mê muội đó không biết có thể duy trì bao lâu, dù sao y cũng là nam nhân!

“Ngươi không biết, Thiên Dương thay đổi rất nhiều, gần đây cười nhiều quá còn làm người ta sợ chết khϊếp. Hơn nữa thái độ của nó với ngươi khác với những lúc đứng trước nữ nhân, cũng không giống khi ở bên chúng ta.”

Trong lòng có phần rối loạn, Giới Nghi lại mừng thầm.

Hay là… Hay là Thiên Dương là thật lòng yêu y! Trước những lời yêu của Thiên Dương, y vẫn tưởng mình đang trong mộng đẹp, không dám tin tưởng, bây giờ nghe người khác nói ra, lòng tin lại cao hơn một chút.

“Trước đây Thiên Dương giống như một con ngựa hoang bộp chộp dễ nổi nóng, ai chọc nó thì coi chừng. Ngươi thấy lúc nó ở cùng bọn Thiên Nghị, hẳn cũng hiểu chút ít chứ?

“Thiên Dương có hơi ác.” Giới Nghi khách khí nói, nhớ tới lần đầu gặp Thiên Nghị đại ca, Thiên Dương còn cho gã vài quyền.

“Nhưng bây giờ nó ôn hòa điềm tĩnh nhiều rồi, có lẽ vì ngươi chăng.” Vân Thế Chính tỉ mỉ nói với Giới Nghi, “Ở trên người ngươi có một khí chất yên bình tĩnh lặng, chỉ cần ở bên ngươi, khí tức thô bạo không thể tạo ra được. Có lẽ vì ngươi lúc nào cũng nhượng bộ, không tranh giành đi! Càng như vậy thì người ta lại càng muốn đưa cho ngươi những gì ngươi muốn.”

“…” Giới Nghi không biết nên nói gì.

Yên bình tĩnh lặng ư? Từ khi tới quan ngoại, gặp Thiên Dương rồi, y lại thấy khí chất này càng lúc càng cách xa mình hơn. Lòng y ngày càng có nhiều khát vọng, nhưng phải khổ sở áp lực chính mình, y thực quá mệt mỏi!

“Ngươi biết mục đích mà hôm nay ta gọi ngươi tới chứ?”

Giới Nghi rùng mình, gật đầu.

“Nói xem.”

“Muốn ta đi?” Giới Nghi gian nan nói.

“…” Vân Thế Chính chần chờ một lúc lâu sau mới nói, “Vốn là như vậy.”

Giới Nghi vội vàng ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn lão.

“Ngươi có biết chuyện mẹ Thiên Dương không?”

Giới Nghi lắc đầu.

“Ta với mẹ nó…” Vân Thế Chính thở dài, “Khi đó còn quá trẻ, một thằng nhãi không hiểu thế sự, một lòng muốn ở trên vùng đất quan ngoại trong mộng tưởng tại ra được thiên hạ của riêng mình. Còn người kia là thiên kim tiểu thư nhà giàu yếu ớt, căn bản không thích ứng được với quan ngoại quê mùa.”

“Quả nhiên, sau khi Thiên Hạo sinh ra được vài năm, mẹ nó không chịu nổi cuộc sống như vậy, bỏ chạy theo nam nhân khác!”

Giới Nghi thở gấp một cái.

“Khi đó Thiên Dương đã hiểu chuyện, đương nhiên biết mẹ mình là loại nữ nhân nào, ta cũng không lừa được. Từ đó Thiên Dương đổi tính, trở nên hận đời, cũng không tin tưởng trên đời sẽ có phụ nữ tốt, đương nhiên càng căm thù thiên kim danh môn đến tận xương tuỷ.”

“Có thể hiểu được…”

“Chuyện của lớp người đi trước, rất khó kết luận ai đúng ai sai, đương nhiên cũng không nên ảnh hưởng đến hậu bối. Đối với Thiên Dương, ta áy náy mà vô lực, cho nên, ta chỉ biết đợi đến khi có một nữ tử tốt nào đó làm nó thay đổi.”

“Nhưng mà, không nghĩ Lăng Sương đó, lại là một bản sao khác của mẹ nó.” Vân Thế Chính tự thán không ngớt, “Ta vốn hy vọng chí ít nàng được thừa hưởng chút tính tình hồn hậu của cha mình.”

“Tiểu thư từ nhỏ được sủng ái, tự nhiên mảnh mai, hơn nữa lòng đã có người, không thể trách nàng được.”

“Lúc nàng ta tát ngươi đó, không thấy có chút mảnh mai nào.”

Giới Nghi ngây người, không khỏi mỉm cười.

“Lúc tân nương tử chậm chạp không tới, ta đã biết có chuyện, nhưng có nghĩ nát óc, cũng không ngờ rằng Lăng Sương lại để một nam tử gả thay!”

“… Xin lỗi…” Giới Nghi có chút nao núng.

“Cho nên những việc ta mong Lăng Sương làm được, ngươi đều làm rồi. Nếu ngươi không phải nam tử thì ta đã giang rộng vòng tay chào đón ngươi rồi. Nhưng mà… Rốt cuộc cũng là có lòng thiện lượng, lại là nam dâu ngoan mà con yêu, một người ý chí không kiên định, nàng dâu thì ai cũng ghét, để lựa chọn thật khó khăn!”

“Ta sẽ đi!” Giới Nghi cúi đầu chua chát nói.

Vốn dĩ y đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải đi, nếu như sự tồn tại của y làm người khác bối rối, đương nhiên không có lý do nào để ở lại cả.

“Còn Thiên Dương làm sao đây?” Vân Thế Chính không ngờ.

“… Chúng ta, vốn không nên ở cùng nhau.”

“Ngươi thật lý trí!” Vân Thế Chính nhíu mày, “Giữa hai ngươi, không phải là thằng con ngốc của ta bị sốt chứ?”

“… Ta… Ta không nên để Thiên Dương khó xử…” Giới Nghi kiên định nói, “Ta không muốn hắn vì ta mà bị người ta chê cười.”

“Ngươi đối với nó tốt thật.” Vân Thế Chính nở nụ cười.

” Ngươi biết không, Nghi Nhi.” Lão cúi người về phía trước, học cách Thiên Dương vẫn hay gọi Giới Nghi, tuy Thiên Dương bá đạo không cho người khác gọi, nhưng lão là cha, chắc cũng phải có tí đặc quyền chứ, “Nếu như ngươi đi rồi, Thiên Dương phải làm sao?”

“… Chắc sẽ khổ sở một hồi, sau đó hồi phục lại cuộc sống trước kia.” Giới Nghi suy đoán.

Thiên Dương kiên cường như vậy, thiếu đi y, nhất định có thể sống bình thường được.

Không như y…

“Chắc thế!” Vân Thế Chính thở dài, “Chỉ là càng thêm hận đời, càng thêm không tin người khác. Ngươi không biết, những kẻ cường giả bề ngoài càng kiên cường, càng biểu hiện ra không cần bất luận kẻ nào, kỳ thực nỗi khát cầu tình yêu trong lòng càng mãnh liệt hơn bất cứ ai hết. Nếu một ngày có người đẩy ra được cánh cửa cứng rắn trong trái tim hắn, hắn sẽ toàn tâm toàn ý đối đãi ngươi.”

“Nếu ngươi rời đi không nói một lời, phản bội lòng tin của Thiên Dương dành cho ngươi, với tính kiêu ngạo của nó, làm sao nó chịu được?”

Quan trọng nhất là, nếu đương khi lão trông giữ mà Nghi Nhi biến mất, Thiên Dương tuyệt đối sẽ chẳng khách khí với lão, dù lão có là lão đầu của nó cũng thế.

“Nhưng…”

“Ngươi muốn ở lại?” Vân Thế Chính đi thẳng vào vấn đề, “Nhưng còn nếu không chịu nổi thằng con ngốc độc đoán của ta mà phải bỏ chạy thì ta hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao cũng chẳng mấy người có thể chịu được nó.”

“Không phải vậy!” Giới Nghi khó được bực mình cắt ngang, “Tính tình của Thiên Dương không xấu vậy đâu!”

“Đó là đối với ngươi thôi!” Vân Thế Chính vô tội nhún nhún vai. Lập tức, lão nghiêm mặt nói, “Nếu như ngươi thực sự không muốn chạy, thì ở lại đi!”

“A?” Giới Nghi có phần hoài nghi mình nghe lầm, “Ta có thể ở lại? …. Ta là nam nhân… Thật sự… Thực sự có thể ư?”

“Nếu ngươi mặt dày mày dạn muốn ở lại, ta tuyệt đối sẽ đuổi ngươi đi.” Vân Thế Chính thật tình nói, “Nhưng nói với ngươi vài câu rồi, ta biết ngươi là một đứa trẻ ngoan. Người có thể suy nghĩ cho Thiên Dương, trừ ta ra, bây giờ chỉ có ngươi thôi!”

“Nếu chúng ta đều là những người lo lắng cho nó, không lý do gì mà không thể hòa bình ở chung.”

“Ngài… Không để bụng việc ta là…”

” Nói không để bụng là gạt người.” Vân Thế Chính bất đắc dĩ nói, “Nhưng ta đã nghĩ nhiều rồi, bây giờ đã sống đến từng tuổi này, cuối cùng thì điều ta quan tâm nhất là gì? Là cái nhìn của thế gian, hay là hạnh phúc của con cái? Đáp án rất dễ biết, đúng không?”

“Ngài là một người cha tốt!” Giới Nghi thành thật nói.

“Cho nên, người cha tốt này chỉ có một yêu cầu với con thôi.” Vân Thế Chính vỗ vỗ tay y, “Phải để Thiên Dương được hạnh phúc đấy!”

“Con cũng muốn!” Giới Nghi chầm chậm nói, “Nhưng con không hiểu gì cả, cũng không giúp gì nhiều cho Thiên Dương được, chỉ có thể ở bên cạnh hắn thôi.”

“Vậy thì cứ ở lại bên cạnh nó đi! Toàn tâm toàn ý chăm lo cho nó.” Vân Thế Chính cười nói, “Ta nghĩ những gì Thiên Dương muốn, kỳ thực cũng chỉ cần con ở bên cạnh nó thôi. Cái gọi là hạnh phúc, không phải dựa vào nhau, bảo vệ cho nhau cả đời sao?”

Đúng vậy! Giới Nghi không khỏi nhớ tới ngọc kỳ lân mà sáng nay Thiên Dương đã khăng khăng đeo lên cho y, lúc đó nét mặt của hắn dịu dàng biết bao! Nếu có thể ngày nào cũng nhìn thấy vẻ mặt như thế…

“Dù sao ta cũng hiểu ra rồi!” Vân Thế Chính rộng lượng nói, “Đằng nào thì ta cũng có hai đứa con trai, muốn ôm tôn tử cũng không phải chuyện vô vọng. Nhưng Nghi Nhi này, con nên hiểu rõ, nếu như muốn ở cùng Thiên Dương, thì cả đời, con cũng chỉ có Thiên Dương, chỉ có chúng ta, không thể có một đời nữa. Những người thân mà con mong có, sẽ có thể vĩnh viễn rời xa đấy!”

“Con không quan tâm, nếu có mọi người rồi, ” Giới Nghi cúi đầu nói, “mọi người chính là nhà của con.”

“Nếu vậy thì chúng ta coi như hiểu nhau rồi.” Vân Thế Chính đột nhiên đặt hai tay lên vai Giới Nghi, nghiêm túc nói, “Ta còn một yêu cầu nữa.”

“Vâng?”

“Tuy rằng hai đứa đã làm tất cả những chuyện không nên làm rồi, quan hệ cũng không khác gì phu thê bình thường, nhưng phải hứa với ta một chuyện!”

“Chuyện gì ạ?” Giới Nghi cảm thấy khó xử, khuôn mặt bắt đầu phát nhiệt.

“Ngộ nhỡ Thiên Dương phát khùng lên, muốn bái đường thành thân với con, con ngàn vạn lần phải cự tuyệt đấy!”

Lão đã chấp nhận quan hệ của hai người, nhưng thế nhân chắc chắn không cho phép, lão không muốn bị việc trái ngược đạo lý bị biết đến.

“Không… Không đâu!” Mặt Giới Nghi không khỏi đỏ bừng, trong lòng tuôn ra vô ngàn vui sướиɠ.

“Vậy thì tốt rồi!” Vân Thế Chính thở dài một tiếng, “Vậy, chúng ta lại thương lượng một chuyện nữa nhé?”

Giới Nghi có phần kinh hãi nhìn cái người đang cười rất quỷ dị kia.

“… Việc gì ạ?”

“Hế hế hế! Cũng không có gì!” Vân Thế Chính khuôn mặt tươi cười, “Con cũng biết Thiên Dương luôn không phải một đứa biết nghe lời, đương nhiên cũng không quá nghe lời ta. Nhưng, dường như nó đối với con rất đặc biệt, ngoan ngoãn phục tùng, sau này, nó nghe lời con, còn con nghe lời ta, được không?”

“Lão gia là trưởng bối, vốn nên nghe lời Người mà!” Giới Nghi bật cười nói.

“Nói cũng đúng, sau

này ta là cha con rồi còn gì!” Vân Thế Chính tỉnh ngộ, “Con ngoan,” lão nắm hai tay Giới Nghi, “Con nhất định phải nghe lời hơn hai thằng nhóc kia đấy!”

“Vâng!” Giới Nghi ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy thì cứ như thế đi! Nào, gọi một tiếng cha thử xem.”

“Cha.” Tiếng gọi đã lây khiến mắt Giới Nghi phiếm hồng.

Không ngờ rằng, y và Thiên Dương có thể đi đến đây, còn được cha chấp thuận. Chờ Thiên Dương trở về, biết tin này, không biết sẽ hài lòng đến mức nào nữa!

Nhưng, chắc chắn Thiên Dương lại xấu hổ rồi ngạo mạn nói không cần bất cứ ai đồng ý đi! Giới Nghi ngọt ngào nghĩ.

Thật hy vọng Thiên Dương có thể trở về nhanh một chút, dù hắn vừa xuất phát, nhưng giờ y đã bắt đầu nhớ nhung rồi.

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

” Nghi Nhi, chúng ta chuồn chuồn ra ngoài đi.” Khó được trộm nửa ngày nhàn tản, Thiên Dương cao hứng bừng bừng đề nghị.

“Nhóc con, không thấy ta đang chơi cờ với Nghi Nhi sao?” Vân Thế Chính lạnh lùng nhắc nhở, lại thong dong hạ một quân đen.

“Để đánh xong ván cờ đã được không?” Giới Nghi khéo léo nói.

“Đúng thế! Mọi việc phải có trước có sau, muốn đi chơi thì phải chờ chúng ta đánh xong đã.” Vân Thế Chính thầm thì, “Aiz! Đánh lâu vậy rồi, khát quá, Thiên Dương, đi rót tách trà lại đây!”

Thần kinh trên mặt Thiên Dương co quắp, liếc mắt là biết điềm báo tức giận.

Giới Nghi vội vàng đứng dậy, “Cha, để con đi cho, Thiên Dương cũng uống nhé, chờ ta một lát.”

Nhìn bóng lưng vội vàng của Giới Nghi, Thiên Dương rốt cuộc không kiềm chế được. Nắm tay đấm mạnh vào bàn đá.

“Lão già thối, sao cứ sai Nghi Nhi hoài vậy?”

“Ai nha, nào có!” Vân Thế Chính cực kỳ vô tội nói, “Ta sai mày ma, ai bảo không đi, để Nghi Nhi chạy thay?”

“Cái việc rót trà nhỏ nhoi đó mà cũng muốn con đi?” Thiên Dương nhướng mày, “Lão già chết bầm, khát nước thì đừng chơi cờ nữa, vào nghỉ đi không phải là xong sao!”

“Biết là sai mày không được mà.” Vân Thế Chính bĩu môi nói, “May mà Nghi Nhi hiếu thuận, để nó gọi tiếng cha cũng không uổng.”

Không nói đến đây Thiên Dương còn không tức, vừa nói là hắn liền phát hỏa.

Vừa từ phương bắc trở về, thế cục lại biến trời long đất lở.

Hắn rất vui vì Nghi Nhi sống thoải mái tự tại ở Vân gia, nụ cười như hoa nở rất mê người. Nhưng sau mới biết, tất cả là vì lão già kia chứ không phải do hắn.

Nếu chỉ có thế thì thôi, chỉ cần Nghi Nhi hài lòng là được rồi.

Nhưng rất nhanh hắn lại phát hiện, ngoài trừ buổi tối, còn ban ngày, Nghi Nhi cănbản là bị lão già thối đó cướp mất! Mỗi ngày lôi kéo Nghi Nhi uống trà phẩm trà, chơi cờ nói chuyện. Cũng không ngẫm lại, ban ngày hắn luôn luôn làm việc mệt muốn chết, khó được có thời gian rảnh rỗi như hôm nay, lão già thối lại muốn bắt nạt Nghi Nhi!

Nghi Nhi là của hắn mà!

Làm sao? Là cha thì ghê gớm lắm à? Hắn… Nói như thế nào thì hắn cũng coi như là ‘tướng công’ của Nghi Nhi mà, mặc kệ, hắn phải được ưu tiên!

“Cha, trà đến rồi!” Giới Nghi thở hổn hển trở về, mang đến tách trà mang đầy hương khí.

“Ngoan!” Vân Thế Chính cười dài nhận lấy. Bỗng một trận gió thổi qua, lão sợ run người, “Gió nổi lên rồi, cảm thấy hơi ren rét đấy!”

“Để con lấy áo khoác cho.” Còn chưa kịp ngồi xuống, Giới Nghi đã định xoay người đi rồi.

Thiên Dương không thể kiềm được, “Ngồi xuống, để ta lấy!” Hắn hầm hừ nói.

“Biết là nó sẽ đi lấy mà.” Vân Thế Chính nhịn không được cười to, “Vẫn còn luyến tiếc con nha!”

“Cha!” Giới Nghi vừa bực mình vừa buồn cười, chỉ có thể than Thiên Dương thật ngốc, luôn bị cha dắt mũi.

“Cái này gọi là gϊếŧ giặc chém ngựa trước.” Cuối cùng lão cũng tìm được cách trị thằng con ngoan cố của mình.

“Cầm!” Thiên Dương tức giận ném áo khoác lên bàn, làm loạn nửa ván cờ, “Nghi Nhi, đi thôi.”

“Nhưng cha…”

Tiếng dần biến mất, nháy mắt thôi mà người đã bị cưỡng ép đi rồi.

” Thiên Dương, cứ như vậy không lễ phép rồi,” Giới Nghi không ngừng giãy dụa, “Cha sẽ nghĩ thế nào? Huynh quá đáng quá đấy!”

Ép Giới Nghi về phòng, đóng cửa rồi, Thiên Dương mới cười xấu xa.

Ừm… Lúc Nghi Nhi nhu thuận rất tuyệt, nhưng bộ dạng sinh khí dồi dào chỉ mũi mình mà mắng, quả là sức sống vạn phần, lại mang một nét phong tình khác lạ, hắn cũng rất thích!

“Nói nữa đi, ta đang nghe đây.” Thiên Dương cười dài nhìn y.

Giới Nghi mặt đỏ ửng, bó tay trước sự vô lại của hắn.

“Không nói nữa?” Thiên Dương nhướng mày, “Tốt lắm, ta cũng không muốn nghe đệ nói gì.” Kéo Giới Nghi đặt một nụ hôn nóng bỏng, “Chúng ta đi làm việc mà mọi người đều hài lòng, được không?”

“Bây giờ là ban ngày mà…”

“Ban ngày mới tốt, ta có thể xem đệ cho rõ ràng.” Xoa trên làn da khiến kẻ khác quyến luyến, Thiên Dương trầm giọng nói.

“Huynh bảo muốn ra ngoài chơi mà…” Giới Nghi vô lực nhắc nhở.

Theo đôi môi áp tới, trong nháy mắt trở thành nụ hôn ngọt ngào, hai má Giới Nghi nóng rực, không thể nghĩ thêm nữa, chỉ có thể thuận theo mà thôi.

Một lúc lâu, Thiên Dương mới thỏa mãn kéo Giới Nghi vào lòng, để y yên tĩnh thoải mái gối lên ngực mình, ngón tay mơn trớn theo đường cong dáng lưng.

“Nghi Nhi, đệ hạnh phúc không?”

“… vâng…” Giới Nghi ngượng ngùng gật đầu, “Ta hạnh phúc… Vô cùng hạnh phúc. Còn huynh?”

“Đệ hanh phúc thì ta cũng vui vẻ.” Thiên Dương yêu thích ôm chặt lấy y, “Chúng ta vĩnh viễn ở cùng bên nhau.”

Giới Nghi trầm mặc một hồi, bỗng nói, “Ngốc thật!” Thanh âm có phần run run, “Ta không có gì cả, thân phận lại thấp, còn là một nam nhân, không thể cho huynh cái gì, ở cùng ta không có gì tốt đẹp đâu.”

“Ta có đệ mà, cứ giao đệ cho ta là được.” Thiên Dương cười hài lòng, “Chỉ cần có đệ thôi, ta không cần gì cả.”

“Cho nên mới bảo huynh ngốc!” Giới Nghi nhịn không được vui sướиɠ, nghẹn ngào nói.

“Sau này ta chỉ có đệ thôi!” Thiên Dương xấu xa nói, “Cho nên đệ không thể vứt bỏ ta được đâu.”

Giới Nghi cười nói, “… Thật là bướng bỉnh.”

“Với lại, đệ phải đặt ta ở vị trí đầu tiên mới được.”

“Huynh… vốn là đệ nhất mà…”

“Còn quan trọng hơn lão già thối kia?”

“…”

“Sao không trả lời?” Thiên Dương vội la lên.

“…” Mỉm cười không đáp, Giới Nghi tiến sát vào l*иg ngực của người đáng giá dựa vào này.

“Ta phải đứng thứ nhất trong lòng đệ!” Thiên Dương kiên trì nói.

Giới Nghi bật cười.

Dù là bướng bỉnh cũng được, bá đạo cũng thế, hình như Thiên Dương đã nhận định y rồi. Còn y, đương nhiên cũng giao cả thể xác và linh hồn cho Thiên Dương.

Cảm giác cánh tay kia ôm chặt lấy mình, hơi thở ấm áp thổi nhẹ trên đỉnh đầu, lòng Giới Nghi an tâm đến lạ.

Cái cảm giác này, chắc có tên là ‘hạnh phúc’!~Hoàn~