Chương 90

Editor: Song Nhã DĐLQĐ

Từ sau khi bị Thi Vinh chiếm đoạt, Mạnh Nịnh luôn trong trạng thái suy sụp tinh thần. Cô vẫn cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt người nhà và bạn học, nhưng rồi cô lại phát hiện mình thật sự không làm được. Từ ngày hôm đó nhận được điện thoại của Thi Vinh trong phòng học thể dục, cô đành phải lấy lý do thân thể khó chịu để xin phép ra ngoài, sau đó bị Thi Vinh giày vò suốt một buổi trưa, cô vẫn luôn hốt hoảng, nhìn điện thoại chẳng khác nào đồ vật nguy hiểm, thi thoảng điện thoại chỉ rung một chút, cô đã sợ tới mức run lẩy bẩy rồi.

Người đàn ông ấy, mạnh mẽ xông vào cuộc sống yên bình của cô như là ma quỷ vậy, rõ ràng... là một người đàn ông có ngoại hình anh tuấn phong độ, vì sao làm gì cũng đáng sợ như vậy?

Không có một chút dịu dàng nào, chẳng khác gì coi cô như đồ vật, chỉ muốn chiếm lấy. Tuy Mạnh Nịnh hiểu chuyện, trưởng thành sớm nhưng cũng chưa bao giờ gặp phải loại người như vậy. Trong trường học cũng có một vài nam sinh tự cho là ngông cuồng bất lương, nhưng nếu đem họ ra so với Thi Vinh thì cũng phải gọi bằng thầy. Thật giống như ma quỷ mọi người vẫn hay nói với nhau, nhưng kỳ thật chưa từng gặp bao giờ cả.

Nếu thật sự có, có lẽ giống như Thi Vinh vậy.

Nếu như thái độ của Thi Vinh có thể mềm mỏng một chút, giọng điệu có thể nhẹ nhàng một chút, thậm chí là phong thái chiếm đoạt của anh có thể bớt mạnh mẽ một chút thì Mạnh Nịnh cũng không đến mức sợ anh như vậy. Nhưng người đàn ông ddlqdnày quen thói cứng rắn, kỳ nổi loạn của anh lại ngắn đến đáng sợ, anh đã lớn thành một người đàn ông chỉ biết chiếm đoạt mất rồi.

Anh thích Mạnh Nịnh, cho nên nhất định phải có được cô. Ngay cả việc cô có chấp nhận hay không cũng không xét đến, thì làm sao có thể nghĩ tới việc cô có người trong lòng hay không đây?

Anh cho rằng mình thích Mạnh Nịnh, nên tất nhiên Mạnh Nịnh cũng sẽ thích anh. Bọn họ sinh ra là để thu hút lẫn nhau, dù trong khoảng thời gian ngắn này cô chưa có cảm giác với anh, thì cũng là do cô chưa thực sự quen có anh, lâu dần, cô nhất định sẽ thích anh mà thôi.

Đúng vậy, Thi Vinh chính là một người đàn ông có sự tự tin đến đáng sợ như vậy đấy. Cho nên khi anh thấy Mạnh Nịnh phản kháng, trong lòng ngoại trừ cảm xúc giận dữ, thì chỉ thấy khó hiểu. Không rõ vì sao mình thích cô ấy đến thế, mà cô ấy không cảm nhận được sao? Mỗi lần gặp anh cứ như là gặp quỷ vậy, rõ ràng... anh vẫn luôn chuẩn bị quà cho cô mà.

Cho dù là quần áo đẹp, hay trang sức quý giá, khi anh đưa ra, cô luôn để lộ ánh mắt sợ hãi, giống như bây giờ.

Mạnh Nịnh đang nằm ở đầu giường đọc sách, hôm nay cô lại mất tập trung trên lớp, từ khi theo Thi Vinh, khả năng chú ý của cô giảm sút hẳn, cho nên buổi tối chỉ có thể tranh thủ đọc sách củng cố lại một lần. Nhưng mà mở sách ra một lúc lâu rồi, cô vẫn không thể nhập tâm được một chút nào.

Thi Vinh ngoài cửa sổ ngắm nhìn được một lúc lâu rồi, anh cảm thấy cô bé của anh thật sự rất đáng yêu! Dáng vẻ gặm đầu bút kia thật khiến người muốn yêu thương, mà khi cô đọc sách, đôi mắt long lanh chuyên chúSong Nhã ddlqd đến vậy. Nhìn lâu, Thi Vinh không khỏi ghen tị với quyển sách kia, nếu Mạnh Nịnh chịu dùng ánh mắt khi đọc sách mà nhìn anh thì tốt quá.

Lại quan sát một hồi lâu, anh thật sự không nhịn được nữa, cạy mở cửa sổ dễ dàng, Mạnh Nịnh đang ngẩn người, vậy mà cũng không nghe thấy. Một giây sau, khi chân Thi Vinh chạm xuống đất, cô mới hoàn hồn, sợ tới mức định hét lên theo phản xạ. Thi Vinh vội vàng tiến tới, che miệng cô lại, thấp giọng nói bên tai cô: "Còn dám kêu hả, không sợ bị người khác phát hiện sao?"

Đương nhiên sợ chứ, anh ta không biết xấu hổ, nhưng cô thì biết.

Thấy được ánh mắt tỏ ý sẽ không kêu ầm lên của Mạnh Nịnh, Thi Vinh mới buông cô ra, đồng thời còn thưởng một nụ hôn nóng bỏng, hôn đến khi Mạnh Nịnh thở không nổi nữa, lúc này mới có tâm trạng đánh giá căn phòng nhỏ của cô.

Gọn gàng sạch sẽ, sách vở búp bê đều được xếp ngay ngắn chỉnh tề, có thể nhìn ra được đây là một cô gái nhỏ cực kì thích sạch sẽ cũng cực kì hiểu chuyện, bốn chiếc qυầи иᏂỏ đều là màu trắng đáy thêu hoa, không chút dơ dáy nào, còn thoang thoảng hương sữa ngọt. Thi Vinh cực kỳ vừa lòng, cô là thuốc giải duy nhất cho căn bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng của anh, mà cô cũng sạch sẽ như trong suy nghĩ của anh vậy.

Trong ánh mắt chằm chằm của Mạnh Nịnh, Thi Vinh cởi giày tất cùng áo khoác, xốc chăn cô lên, lên giường ngồi, ôm cô vào lòng mình. Giường nhỏ 1m5 không đủ để chứa hai người, thân hình cao lớn Thi Vinh cao lớn rắn chắc, một mình anh đã chiếm mất quá nửa chiếc chăn. Thật may vì Mạnh Nịnh nhỏ nhắn xinh xắn, ngồi trong Song Nhãddlqdlòng anh, ngoan ngoãn không nhúc nhích, vậy mà cũng không chiếm bao nhiêu không gian.

Giường mình ngủ mười mất năm trời, đột nhiên hôm nay lại xuất hiện thêm một người xâm nhập, không chịu bất kì sự từ chối nào như vậy, trong lòng Mạnh Nịnh rất khó chịu, cô có ý định khước từ, nhưng lại càng phải thuận theo. Qua mấy lần giao tranh cô đã hiểu ra rằng bướng bỉnh với Thi Vinh thì cuối cùng mình vẫn là người chịu thiệt. Bởi vì anh không sợ mất mặt cũng không sợ có người biết - mà cô thì sợ.

Rõ là khiến người ta phải uất ức, người bị hại là cô, nhưng vì thế mà nén giận, không dám mở miệng, cố gắng che giấu cũng là cô. Nhìn lại Thi Vinh, Mạnh Nịnh cảm thấy nếu mình không cương quyết cự tuyệt, thậm chí anh ta còn coi việc chiếm được cô là vinh dự lắm.

... Thật sự là một người đàn ông không thể dùng lẽ thường mà trói buộc hay lí giải được.

Bị Thi Vinh ôm vào trong lòng, Mạnh Nịnh đâu còn tâm trạng để đọc sách nữa? Cô mặc váy ngủ mỏng manh, khi đi ngủ còn không mặc nội y, một lúc như vậy, giữa hai người chỉ có hai lớp vải mỏng, cô có thể cảm giác được l*иg ngực bao lấy mình rắn chắc bao nhiêu, nóng bỏng bao nhiều.

Khiên cô run da đầu, sởn tóc gáy.

Thi Vinh ôm cô, dùng mặt mình cọ cọ cô, Mạnh Nịnh cố nén cơn khó chịu vì bị kí©h thí©ɧ, mặc anh cọ cọ. Thì nghe anh nói: "Tôi mang quà cho em này."

Quà?

Mạnh Nịnh chớp chớp mặt, hình như là thật. Từ sau đêm ấy, mỗi lần Thi Vinh tìm cô, đều sẽ tặng cô một ít quà. Ngay từ đầu cô không chịu nhận, anh liền tức giận. Cho nên hiện tại tuy rằng cô không muốn một chút nào, nhưng vẫn hỏi bằng giọng run run: "Quà, quà gì cơ?"

"Quà này." Nói xong, anh lấy một chiếc hộp quà được gói xinh xắn từ dưới đất lên. Khi vào anh cầm trên tay, lúc cởi giày thì tiện tay đặt xuống đất, vậy mà Mạnh Nịnh không nhìn thấy.

Cô nhận lấy, đang do dự có nên mở ra hay không thì Thi Vinh ôm lấy eo cô nói: "Mở ra xem đi."

Mạnh Nịnh theo lời tháo chiếc nơ bướm được thắt rất đẹp kia ra, nhấc nắp hộp lên, ánh vào mắt là một chiếc váy được gấp gọn ngay ngắn.

Dù Mạnh Nịnh vốn không có yêu cầu cao với việc ăn mặc, nhưng khi lấy chiếc váy ra cũng lộ ánh mắt tán thưởng. Cô còn là cô gái nhỏ, đương nhiên thích quần áo đẹp. Mà trước đây Thi Vinh toàn đưa châu báu đắt tiền - mấy thứ ấy, đối với Mạnh Nịnh thật chẳng có một tí xíu sức hấp dẫn nào.

Thứ không thuộc về cô, cô cũng không dám nghĩ tới. Mà mỗi lần Thi Vinh thân mật với cô xong đều đưa cho cô, thật giống như... giống như cô làm cái đó, còn anh trả tiền dịch vụ vậy.

Mạnh Nịnh lớn lên tại thành phố Dung, bởi vì gia cảnh bình thường, cho nên trên cơ bản mỗi năm cô không mua được mấy bộ quần áo mới, lên trung học rồi cũng bận rộn, đến cả thời gian đi làm thêm cũng không có. Trong trường học bình thường đều phải mặc đồng phục, cô cũng không quá để tâm đến chuyện ăn mặc, cho nênddl/qdSong Nhã trước giờ đều không chú ý đến quần áo của mình, đứng trong hàng ngũ học sinh cấp ba, có thể nói là giản dị quá mức rồi.

Nhưng mà đối với Thi Vinh mà nói, cô gái nhỏ của anh vốn đã xinh xắn rồi, kể cả có khoác bao tải vẫn đẹp như thường.

Mạnh Nịnh chạm vào váy, cô không hiểu nó được làm từ cái gì, nhưng có thể cảm nhận được chiếc váy này cực kì mềm mại, cảm giác tay cực kì thoải mái, nói vậy chắc giá cả cũng cực kỳ đáng sợ. Thi Vinh ở sau lưng hôn lên gương mặt đỏ bừng của cô, nói: "Mặc nó vào, cho tôi xem."

Đó là một mệnh lệnh, mà không phải trưng cầu ý kiến.

Từ lâu, anh đã không vừa mắt với mấy bộ quần áo của Mạnh Nịnh, không chỉ vi chất lượng kém, mà kiểu dáng cắt còn rất khó coi. Rõ ràng là cô gái xinh đẹp như thế, sao có thể bị bụi đất che lấp mất chứ? Nói đến áo ngủ trên người Mạnh Nịnh, Thi Vinh còn ngại nó quá thô, không khỏi sẽ làm bị thương đến làn da mềm nhẵn mà anh yêu thích không buông tay ấy. Anh cau mày, có phần không vui, cho rằng mình phải thay đổi Mạnh Nịnh từ trong ra ngoài, người con gái của anh, sao có thể mặc quần áo như thế được?

Mạnh Nịnh đang chuẩn bị rới khỏi lòng anh, liền bị anh chặn lại: "Tôi thay giúp em."

Hơi thở của anh phả trên gáy cô, Mạnh Nịnh liền sợ run cả người, việc thay quần áo này... đương nhiên không đơn giản là thay quần áo rồi. Cánh môi cô khẽ động, vốn định nói gì đó, như nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên yên lặng theo sự sắp xếp của anh ta, ngoan ngoãn duỗi tay duỗi chân ra.

Dây lưng váy ngủ bị Thi Vinh nhẹ nhàng tháo bỏ, váy ngủ bằng vải bông do giặt nhiều mà trắng bị cởi ra, lộ ra thân thể thiếu nữ mảnh mai trắng như tuyết, giống như nụ hoa sắp nở vậy. Cô rất mềm mại, rất nghe lời, rất khiến người ta muốn yêu thương. Thi Vinh nghĩ, cho dù có phải giao tính mạng của mình cho cô, anh cũng cam lòng.

Cô... như một kì tích. Xuất hiện trong cuộc đời anh, hoàn toàn nằm ngoái dự kiến của anh, đồng thời làm anh trở tay chẳng kịp, cũng khiến anh ấm áp hơn.

Bởi vì anh đang nhìn một cách say mê, Mạnh Nịnh cũng không dám đi lấy quần áo mặc vào, chỉ là không chịu nổi mà cắn môi, hai tay che ngực, khuôn mặc nhỏ nhắn ngượng ngùng như sắp nhỏ ra máu. Cơ thể trắng nõn nà của cô nổi bật trong ánh đèn bàn đầu giường, đẹp đến khó tin. Cho tới bây giờ cũng chưa có ai thấy được cơ thể trần của cô cả... Cho dù là mùa đông hàng năm phải đi nhà tắm công cộng, Mạnh Nịnh cũng đều chọn thời điểm ít người để đến.

Bản tính cô vốn dễ xấu hổ, da mặt lại mỏng, đúng lúc trái ngược với Thi Vinh.

Nếu không phải Mạnh Nịnh run rẩy một lần nữa, có lẽ Thi Vinh đã không thể tỉnh lại trong sự say mê vẻ đẹp của cô. Một tay anh kéo Mạnh Nịnh vào trong lòng, mặc chiếc váy cho cô bằng sự dịu dàng mà ngay cả chính anh cũng không ý thức được.

Chiếc váy trắng này cũng thật hợp với cô, trông cô chẳng khác gì tiểu tiên nữ lạc nơi trần gian.

"Thật đẹp." Thi Vinh lẩm bẩm. "Lộ Lộ, em thật đẹp."

Có thể không đẹp được sao? Cô vốn đã xinh đẹp rồi, nếu không sao Thi Vinh mới liếc một cái đã nhìn trúng cô rồi? Vẻ đẹp này hoàn toàn khác biết với những vẻ đẹp mà Thi Vinh từng thấy trước đây, Mạnh Nịnh đẹp một cách thuần khiết trong sáng, khiến anh thật mê muội.

Mạnh Nịnh không hay biết rằng Thi Vinh khen để cô phấn chấn lên, cô mất tự nhiên mà nhìn anh, thấp giọng hỏi: "Có thể, có thể cởi ra hay không?" Cô thật là khó chịu...

Nghe vậy, Thi Vinh nhíu mày: "Em không thích váy tôi mua cho à?"

Không khí trong phòng phút chốc hạ xuống như muốn đóng băng, Mạnh Nịnh rất muốn khóc, cô lắc đầu: "Không phải... Tôi, đau..." Buông đôi tay đang che ngực ra, hóa ra chỗ đó có hai tấm vải thêu trang trí, vừa đúng chỗ đầu ngực nhạy cảm, cơ thể cô còn chưa hoàn toàn trưởng thành, lại không mặc nội y, đương nhiên sẽ bị khó chịu.