Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

6.86/10 trên tổng số 7 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Một cô gái thiên tài với chỉ số IQ tới 200, chỉ biết lấy nghiên cứu làm cuộc sống, chúa ghét đàn ông, cô chỉ muốn có con mà thôi. Anh, một chàng trai kiên định, là một trong hai vua của giới giao dịch …
Xem Thêm

Chương 1: Cậu bé Trình Vũ
Sáng sớm khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu xuyên qua rèm cửa sổ vừa dày vừa nặng trong phòng, da thịt màu cổ đồng hoàn mỹ,bắp thịt rắn rỏi dưới lớp da của hắn nhấp nhô vì hô hấp,mái tóc hỗn độn che nửa khuôn mặt của hắn, lại lộ ra nửa khuôn mặt khác hoàn mỹ làm người cảm thán, cái mũi thẳng tắp, đôi môi khêu gợi kia làm cho nhiều cô gái đều điên cuồng, đôi mắt đang nhắm chặt đột nhiên mở ra, u ám, ánh mắt đó thâm thúy mê người giống như biển rộng, mặc dù là chết đuối tại hố sâu kia, cũng khiến người ta cam tâm tình nguyện.

Nguyệt Độc Nhất nguyền rủa một tiếng rồi ngồi dậy, grap giường đang che dấu nửa người của hắn chảy xuống, hắn bới bới lại tóc đã đủ toán loạn trên mặt, nhặt điện thoại di động ở trên mặt đất giọng nói lãnh lẽo như trời đông băng tuyết giá rét: "Thanh Á, ba ngày sau tôi không muốn ở Đông Nam Á này còn nghe được cái tên Vạn gia." Con mẹ nó dám bỏ thuốc hắn. "Mặt khác, cho người phụ nữ hôm qua ít tiền."

Điện thoại "Cạch" một tiếng bị cắt đứt, Thanh Á có chút vui sướиɠ khi người gặp họa,thiếu chủ thật sự tức giận, nhưng mà Vạn gia cũng có gan lớn thật sự, dám gài bẫy thiếu chủ, cho rằng con gái mình leo lên giường thiếu chủ một lần là có thể suốt đời nhàn nhã, buồn cười quá: "Ngụy Tề, Thiếu chủ giao phó cho người phu nữ hôm qua một ít tiền."

"Người phụ nữ hôm qua trên đường đến khách sạn đã gặp tai nạn xe cộ đã chết." Hắn cũng chỉ vừa mới nhận được tin tức.

"Thật sao?" Thanh Á cảm thấy kì quái mặc dù đây cũng là chuyện nhỏ, cũng không nên truy cứu làm gì.Thấy bóng dáng thiếu chủ từ trong khách sạn đi ra, Thanh Á liền xuống xe mở cửa.

Chiếc xe nghênh ngang rời đi.

Đêm hôm trước.

Đây là một đêm nhàm chán, màn đêm màu đen buông xuống cám dỗ mọi người, bên trong quầy rượu là thứ âm nhạc chó sủa cùng với những bóng người lay động theo nhạc, dội vào màng nhĩ, không có nơi nào là không ồn ào trong không gian đều là mùi mập mờ.

Trong tình huống như vậy, 2 cô gái đột ngột tiến vào quán bar, vừa nhỏ giọng trao đổi, vừa đi thẳng về phía trước.

"Trình Trình, em thật sự quyết định phải làm như vậy sao?" Bối Mễ vẫn cảm thấy không ổn, lôi kéo quần áo của cô gái gọi là Trình Trình.

"Bối, em đã quyết định." Trường Trình Trình có gương mặt quả táo, ánh mắt trong suốt, chiếc mũi xinh đẹp, tóc ngắn ngang tai sạch sẽ gọn gàng, dáng người 1m65, hai ống quần jean bao vây hai chân thon dài đã hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều đàn ông.

"Được rồi, được rồi, đừng nói nữa, mau tìm đi." Trình Trình kéo Bối Mễ đi về phía trước.

Trước mặt hai người, một người đàn ông mặc tây trang màu đen hướng về một người đàn ông khá cao nói: "Thiếu chủ, Vạn gia ở phòng phía trước."

Người đàn ông mặc áo sơmi đen lạnh lùng im lặng gật đầu, khuôn mặt xuất sắc khiến cho rất nhiều cô gái xinh đẹp can đảm ném ra lời mời, thế nhưng hắn cũng không để ý, nhanh chóng đi về phía căn phòng mà người kia chỉ.

Trong nháy mắt, vận mệnh trog giờ phút này đã xuất hiện, đã xếp đặt, sau đó gặp thoáng qua.

"Trình Trình em muốn có con có rất nhiều phương pháp, không nhất thiết phải sử dụng phương pháp này." Bối Mễ không ngừng cố gắng khuyên nhủ.

"Bối—" Trình Trình chăm chú nhìn cô, "Đàn ông đều là động vật không đáng tin, một giây trước thề non hẹn biển, giây tiếp theo có thể vứt bỏ vợ và con, cùng chạy với người đàn bà khác, em chỉ muốn đứa con, không muốn đàn ông. Yên tâm, em đã quan sát rồi, người đàn ông Anh quốc kia sẽ ở phòng 1006 trên lầu, tài liệu của anh ta em đã tra qua, thân thế rất đơn giản, người cũng không tệ, chính xác, ở một tháng sẽ trở về, không có tai họa về sau, sau khi tan tầm thích đến quầy rượu dưới khách sạn này uống rượu, em đã mua được người giúp em bỏ thuốc."

"Em bỏ-" Bối Mễ thiếu chút nữa thét chói tai ra tiếng, bị Trình Trình bịt miệng lại.

"Chị không cần kêu lớn tiếng như vậy!" Trình Trình nhìn khắp nơi, xác định không khiến cho người khác chú ý, "Đừng lớn tiếng như vậy, yên tâm đi, em đi đây chị về trước."

Trình Trình hít sâu một hơi, thật ra trong lòng có chút khẩn trương, cô tùy ý liếc nhìn số phòng, liền cúi đầu lặp lại động tác hít sâu, lấy ra chìa khóa vạn năng, cắm vào mắt chìa khóa, xoay tròn, két một tiếng, cửa mở ra, rồi đóng lại, số "6" trên cửa xoay tròn trái phải, mà "1006" đang ở xéo đối diện.

Cô cẩn thận đi vào khoảng tối đen của phòng, mới nghĩ sẽ xem xét tình huống bốn phía, người đã bị một cỗ sức mạnh bá đạo ép trên cửa, không kịp đợi cô phản ứng, môi đối phương đã ép tới đây.

"Anh anh anh muốn làm gì!" Mặc dù có ý tưởng to gan, nhưng Trình Trình dù sao cũng là cô gái nhỏ chưa hiểu chuyện, tình huống bất ngờ làm cho cô phản ứng không kịp, đấm đá tới tấp, nhưng là đối phương mạnh hơn nhiều nên không mảy may lay động. Đột nhiên cô nghĩ tới mục đích của mình lần này, liền ngừng lại động tác giãy dụa của mình, bắt đầu mặc cho đối phương chà xát vân vê.

Một phút đồng hồ trôi qua ---

"Ôi! Đau chết tôi rồi, sao không ai nói cho tôi biết sẽ đau như vậy!"

Nửa giờ trôi qua---

"Thật thoải mái, tiếp tục."

Một giờ trôi qua----

"Tôi không còn hơi sức nữa rồi, anh tùy ý đi."

Đàn ông bị hạ thuốc đều mạnh như vậy sao? Lần sau đánh chết cũng không hạ thuốc nữa.

Nửa đêm, khi cơn mê man qua đi, Trình Trình đột nhiên từ trên giường đứng dậy, một trận đau lưng ập đến, cô nhỏ giọng rên một tiếng, xem thời gian lúc này, đáng chết, cô như thế nào lại ngủ lâu như chết vậy, cô nhanh chóng mặc xong quần áo, chạy trốn ra khỏi khách sạn.

Mười tháng sau, ở trong phòng bệnh

"Trình Trình em xác định ba của con trai em là người Anh?" Bối Mễ nhìn đứa trẻ hết sức đáng yêu trên giường nhiều lần, đáng yêu thật là đáng yêu, nhưng vì sao dáng vẻ này hoàn toàn không nhìn ra là con lai.

"Gia tộc của anh ta đều là người Anh chính gốc." Trình Trình cắn quả táo một cái, rất ngọt.

“Nhưng tại sao con của em lại là hình dạng này." Tối thiểu tóc không phải màu vàng thì mắt cũng phải màu xanh đi.

Trình Trình nhún nhún vai: "Con em giống em có cái gì không tốt."

Cũng đúng, mặc dù dáng dấp của Trình Trình không tệ, chỉ là đứa trẻ này xinh đẹp quá mức.

Năm năm sau ---

Ánh mặt trời sáng sớm ôn hòa khác thường, gió dịu dàng, mang theo nhiều lo lắng,chim sẻ ở trên cây ríu rít kêu, tại một khu nhà nhỏ xa hoa, tại cửa căn phòng thứ nhất, một đứa bé trai xinh đẹp đang đứng, cậu đeo cặp sách nhỏ, vẻ mặt bất đất dĩ kêu lên: “Trình Trình, con đã nói rồi, con không muốn đi mẫu giáo.”

Trình Trình thấy con trai bảo bối làm khó mình , ăn mặc chỉnh tề xong, liền đi tới cửa: "Gọi mẹ, con không có lớn nhỏ gì hết."

“Haiz!Mẹ, con thật sự nhất định phải đi nhà trẻ sao?“Trình vũ nhìn Trình Trình gật đầu, bất đắc dĩ thở dài, “Được rồi, được rồi.” Tuy rằng trẻ con ở nhà trẻ thật ngây thơ, tuy rằng cô giáo ở nhà trẻ cũng không thông minh cho lắm, cả ngày không có việc gì làm lại làm việc ngu ngốc là bóp nắn mặt cậu, tuy rằng cậu khiêm tốn không nói cho người khác biết đó là do dáng người cậu đặc biệt đáng yêu, nhưng mà cậu đã gặp qua Bob ở lớp kế bên, tuy rằng mẹ nó là người Trung Quốc, cha là người Mỹ, cho nên nó có tóc vàng và mắt đen, cậu cũng chưa biết không xấu hổkhông muốn nói cho người khác biết cậu là con lai, cha của cậu là người Anh, bất quá có lẽ huyết thống không hoàn toàn, cho nên nửa điểm cũng không thấy.

Mẹ cậu cho tới bây giờ cũng không dấu diếm thân thế của cậu, thậm chí khi cậu biết nhận thức đã nói cho bé biết, cậu được sinh ra từ trứng và t*ng trùng gặp nhau, mà cậu cũng không biết tên cha người Anh của mình cũng như tình huống sinh ra mình. Cậu không sao cả, mặc dù có khi sẽ có chút hâm mộ nho nhỏ với Tiểu Cường cùng lớp, ba nó mỗi ngày đều đến nhà trẻ để đón nó đi ăn MacDonald, bất quá cậu còn có bà ngoại, còn có Trình Trình.

Trình Trình nhìn Trình Tiểu Vũ bất đắc dĩ đi ra cửa, kéo cổ áo cậu lại:

“Trình Vũ con đem máy vi tính trong túi xách ra đây.”

Trình Vũ bất đắc dĩ mở túi xách ra: “Trình Trình, hôm qua có 1 ông chú ở trên MSN nói với con là con ông ta xảy ra chuyện, cần gấp 500 nghìn, còn đem số thẻ ngân hàng cho con.”

“Mẹ chẳng phải đã nói với con rằng vô luận ở trên mạng hay thực tế thì cũng không cần quan tâm đến người lạ sao?”

“Con chỉ nói cho ông ta biết, ông ta đợi một lát, người ta có rảnh rỗi sẽ đốt cho hắn.” Hơn nữa cậu cũng hack máy tính của ông ta rồi.

“Được rồi, xe trường học của con tới rồi.” Trình Trình nhìn thoáng qua dồng hồ, “A!Không kịp rồi, mẹ với dì Bối của con hẹn 8 giờ, con đến trường cẩn thận đó.”

“Chào dì giúp con.” Trình Vũ lắc đầu, nhìn mẹ mình luống cuống tay chân cầm chìa khóa xe chạy tới gara, đây chính là mẹ cậu, là thiên tài có chỉ số thông minh 200, nếu không có dì cậu giúp đỡ, cậu cũng hoài nghi mẹ mình sống như thế nào đến lớn. Cậu chậm rãi đi lên xe mẫu giáo, cô giáo lại không ngoài suy đoán lại nhéo mặt của cậu lần nữa, câu lại bất đắc dĩ than thở, ở nhà trẻ thật chẳng thú vị chút nào.

Xe nhà trẻ lái qua một kiến trúc xa hoa, ánh mắt Trình Vũ lóe ra hào quang, sau khi tan học, Trình Vũ lại ôm máy tính loại nhỏ của cậu chạy như điên đến bên tường ngoài của kiến trúc xa hoa, trên có chính sách dưới có đối sách, Trình Trình sẽ không có biện pháp tịch thu máy tính của cậu, ngón trỏ mập mạp gõ trên máy tính, lần này nhất định phải xâm nhập thành công hệ thống an toàn của nơi này, trên khuôn mặt nho nhỏ của cậu

có chút cố chấp.

Các con số nhảy rất nhanh trên màn hình máy tính, cuối cùng thì dừng lại, hệ thống báo mật mã chính xác: “YES”. Cậu rất nhanh gõ vài cái, Trình Vũ khép máy tính, ngẩng đầu nhìn tường rào cao hơn bé rất nhiều, lại nhìn ông chú có vẻ mặt nghiêm nghị đang canh gác.

“í e í e……” âm thanh của chuông báo động vang lên. Rốt cục cậu cũng bò đến ngọn cây, chuẩn bị xoay mông nhảy xuống, bịch, mông không bị thương.

“Cậu bé, nhóc đương nhiên không đau rồi, có thể từ trên lưng tôi xuống chưa?”

Trình Vũ rất nhanh đi xuống: “Chào chú, con là học sinh lớp chồi Trình Vũ rất vui được gặp chú.” Mẹ nói trẻ em phải có lễ phép.

“Chào em, tôi là thầy giáo, rất hân hạnh được biết em.” Thầy giáo đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé, trước mặt là một đứa trẻ nhìn rất đáng yêu, đứa bé này làm cho anh ta nhớ dáng vẻ của Độc Nhất khi còn bé, haiz, vật đổi sao dời, nhớ lại Độc Nhất khi còn bé, thật sự rất đáng yêu. Nhưng Độc Nhất hiện tại, từ nhỏ đã làm anh bực bội, đều là do Louis nuông chiều, “Chỗ tôi có kẹo, em muốn ăn không?”

“Mẹ nói không thể ăn lung tung đồ ăn của người lạ.”

“Cũng đúng.” Anh ta vừa định lấy kẹo lại

“Nhưng mà chúng ta vừa rồi có giới thiệu lẫn nhau, tất cả mọi người biết nhau vậy thì không là người lạ rồi, hơn nữa thầy có thành ý như vậy, mẹ nói khiến bạn bè thất vọng là không đúng, cho nên con sẽ cố gắng ăn một viên.” Vẻ mặt Trình Vũ cực kỳ khó xử lấy tay cho một viên vào miệng, ăn thật ngon.

“Tiểu Trình Vũ em vào đây bằng cách nào?” Trên tường đều có hàng rào hồng ngoại bảo vệ , không thể vào một cách dễ dàng.

“Con nói cho thầy biết, thầy không thể nói cho người khác biết nha. Ở trên tường có hệ thống bảo vệ rất khó, con phải bỏ ra một tháng liền để giải quyết.” Thật ra đối với hệ thống an toàn, lần này cậu tiêu tốn thời gian lâu nhất, để cho cậu làm, tạm thời cậu không thể khai phá hệ thống an toàn hoàn mỹ như vậy, nhưng hiện tại không có khả năng không có nghĩa là về sau không có khả năng, cậu là thiên tài vô địch siêu cấp vũ trụ, làm sao có thể thừa nhận người khác giỏi hơn mình. Không biết Lãnh Nha của chúng ta biết mình biết cháu mình đánh giá bà như vậy sẽ có suy nghĩ gì đây. “Thầy ơi, con muốn đi về, bằng không mẹ sẽ tìm con.Đây là bí mật của chúng ta nha, thầy không được nói cho người khác biết.Nghéo tay.”

Tròng mắt màu đen của thầy giáo nhìn Trình Vũ bò khỏi tường rời đi:

“Cesar.”

“Ở đây.”

“Đi điều tra đứa trẻ này.”

“Vâng.”

Thêm Bình Luận